Trang chủ
Bình chọn:
3.9 trên 8 phiếu

Soạn bài Tiếng Việt lớp 4

TIẾNG VIỆT 4 TẬP 1

Soạn bài Thưa chuyện với mẹ - Tiếng Việt 4 tập 1. Câu 3. Cương thuyết phục mẹ bằng cách nào ?

Soạn bài: Thưa chuyện với mẹ trang 85 SGK Tiếng Việt 4 tập 1

Câu 1. Cương xin học nghề rèn để làm gì ?

Trả lời:

Cương xin mẹ học nghề rèn để kiếm sống cũng là đỡ đần cho mẹ vì thương mẹ quá vất vả.

Câu 2. Mẹ Cương nêu lí do phản đối như thế nào ?

Mẹ Cương phản đối. Bà cho là Cương bị ai xui. Bà bảo nhà ta tuy nghèo nhưng dòng dõi quan san, không thể đi làm thợ rèn được, e gia đình mất thể diện.

Câu 3. Cương thuyết phục mẹ bằng cách nào ?

Trả lời:

Cương đã đưa ra nhiều lí lẽ để thuyết phục mẹ.

- Một là, người ta ai cũng phải có một nghề.

- Hai là, các nghề như làm ruộng hay bán buôn, làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau.

- Ba là, chỉ những ai trộm cắp hay ăn bám mới đáng coi thường.

Những lí lẽ ấy rất đúng đắn và tiến bộ. Chứng tỏ Cương có ý thức tự lập, coi lao động là vẻ vang, người lao động chân tay hay lao động trí óc đều đáng trọng. Cương đã chỉ ra loại người bị coi thường là ăn cắp, ăn bám.

Câu 4. Nhận xét cách trò chuyện của hai mẹ con .

a) Cách xưng hô.

b) Cử chỉ trong lúc trò chuyện.

Trả lời:

Nhận xét cách trò chuyện của hai mẹ con

a) Cách xưng hô: đầy tình cảm thân ái.

Cương xưng hò với mẹ lễ phép, kính yêu. Mẹ Cương trao đổi chuyện trò với con dịu dàng, âu yếm.

b) Cử chỉ trong lúc trò chuyện: đầy tình cảm, thân ái.

Cử chỉ của mẹ Cương: Bà cảm động xoa đầu Cương và bảo...

Cử chỉ của Cương: Em nắm lấy tay mẹ thiết tha.

Nội dung câu chuyện: Cương ước trở thành thợ rèn để kiếm sống giúp mẹ nên em đã thuyết phục mẹ đồng tình với em. Đây là mơ ước chính đáng vì nghề thợ rèn cũng rất đáng quý.


Kể lại câu chuyện Thưa chuyện với mẹ bằng lời của nhân vật Cương.

Bài mẫu

Sau trận ốm nặng kéo dài của thầy tôi, cảnh nhà tôi vốn đã nghèo khó giờ lại càng thêm nghèo khó. Một mình mẹ tôi phải lo toan vất vả, đầu tắt mặt tối kiếm tiền nuôi đàn con đông đúc. Tôi thương mẹ lắm!

Từ ngày nghỉ học, tôi đâm ra nhớ cái lò rèn đầu làng. Một hôm, tôi đánh bạo thưa với mẹ:

-  Mẹ ơi! Mẹ nói với thầy cho phép con đi học nghề rèn.

Tôi biết là mẹ đã nghe rõ lời tôi nói nhưng mẹ vẫn hỏi lại:

-  Con vừa bảo gì cơ?

Tôi nhắc lại:

-  Con nhờ mẹ xin với thầy cho con đi học nghề thợ rèn ạ!

Mẹ ngạc nhiên hỏi:

-  Ai xui dại con thế?

Tôi cắt nghĩa cho mẹ hiểu:

-  Thưa mẹ, đó là tự ý con muốn vậy chứ chẳng phải ai xui. Con thương mẹ vất vả nuôi các em, lại phải nuôi cả con nữa. Con muốn học lấy một nghề để kiếm sống.

Mẹ tôi lấy tay áo lau nước mắt. Chừng như hiểu ý tôi, mẹ cảm động xoa đầu tôi, ngậm ngùi bảo:

-  Con muốn giúp mẹ như thế là tốt, nhưng chẳng biết thầy có chịu nghe không? Nhà ta mấy đời dòng dõi quan sang, nay chẳng may sa sút mới phải chịu thế này. Không lẽ thầy mẹ lại để con phải làm đầy tớ cho ông thợ rèn.

Nghe mẹ nói, tôi thấy nghèn nghẹn ở cổ. Tôi nắm lấy tay mẹ, tha thiết giãi bày:

-  Mẹ ơi! Ở đời ai cũng phải có một nghề trong tay. Làm ruộng hay buôn bán; làm thầy hay làm thợ đều đáng trọng như nhau. Chỉ có những kẻ lười biếng, ăn bám và trộm cắp mới đáng coi thường.

Mẹ gật đầu khen:

-  Nghĩ được như thế là con lớn rồi đấy! Từ từ mẹ sẽ lựa lời nói với thầy để thầy bằng lòng cho con đi học nghề thợ rèn.

Tôi vui lắm! Bất giác, trước mắt tôi hiện ra hình ảnh ba người thợ rèn nhễ nhại mồ hôi mà vẫn vui vẻ làm việc bên chiếc bễ thổi phì phò tiếng búa con, búa lớn theo nhau đập chí chát và những tàn lửa đỏ hồng bắn toé lên như đốt pháo bông.

Giaibaitap.me

Góp ý - Báo lỗi

Vấn đề em gặp phải là gì ?

Hãy viết chi tiết giúp Giaibaitap.me