Trang chủ
Bình chọn:
3.9 trên 16 phiếu

Soạn bài Tiếng Việt lớp 4

TIẾNG VIỆT 4 TẬP 1

Soạn bài Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca - Tiếng Việt 4 tập 1. Câu 1. An-đrây-ca đã làm gì trên đường đi mua thuốc cho ông ?

Soạn bài Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca trang 55 SGK Tiếng Việt 4 tập 1

Câu 1. An-đrây-ca đã làm gì trên đường đi mua thuốc cho ông ?

Trả lời:

Trên đường đi mua thuốc cho ông, An-đrây-ca được các bạn đang chơi đá bóng rủ vào cuộc. Mê chơi An-đrây-ca quên mất lời mẹ dặn. Mãi sau em mới nhớ ra chạy nhanh đến cửa hàng mua thuốc mang về.

Câu 2. Chuyện gì xảy ra khi An-đrây-ca mang thuốc về nhà ?

Trả lời:

Khi An-đrây-ca mang thuốc về nhà, em đã hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên và ông đã qua đời.

Câu 3. An-đrây-ca tự dằn vặt mình như thế nào ?

Trả lời:

An-đrây-ca tự dằn vặt mình. Khi biết ông đã qua đời, An-đrây-ca òa khóc. Bạn cho rằng vì mình mải chơi, mua thuốc về chậm mà ông chết. An-đrây-ca cũng đã kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Dù mẹ an ủi, bảo An-đrây-ca không có lỗi nhưng An-đrây-ca lại không nghĩ như vậy. Bạn đã nức nở cả đêm dưới gốc cây táo do ông trồng. Mãi khi đã lớn, bạn vẫn tự dằn vặt mình.

Câu 4. Câu chuyện cho thấy An-đrây-ca là một cậu bé như thế nào ?

Trả lời:

Câu chuyện cho thấy An-đrây-ca là người có tình cảm yêu thương và ý thức trách nhiệm đối với người thân của mình. Bạn ấy rất trung thực và nghiêm khắc với lỗi lầm bản thân. Đó là những phẩm chất rất đáng quý.

Nội dung câu chuyện: Tình cảm yêu thương và ý thức trách nhiệm với người thân, lòng trung thực, sự nghiêm khắc với lỗi lầm của bản thân mình.


Kể lại bài Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca theo lời của cậu bé.

Bài mẫu

Tôi tên là An-đrây-ca. Lúc lên 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông ngoại, ông ngoại tôi đã 96 tuổi nên rất yếu.

Một buổi chiều, ông nói với mẹ tôi: “Bố khó thở lắm !...”. Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc. Tôi nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi được một lúc, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phòng ông, tôi hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi ân hận tự trách: “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết". Tôi oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi:

-  Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu, ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.

Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, tôi vẫn luôn dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về ngay thì ông ngoại còn sống thêm được vài năm nữa!”.

Giaibaitap.me

Góp ý - Báo lỗi

Vấn đề em gặp phải là gì ?

Hãy viết chi tiết giúp Giaibaitap.me